BÀI HÁT KHI GIẤC MƠ VỀ

Sáng tác: Đức TríHoà âm: Minh QuânKhi giấc mơ sẽ quay trở vềEm vẫn hoài nghi rằng gồm ngày em đã đón anh vị trí cuối đường.Anh ghi nhớ không lúc xưa ta chạm mặt nhau chủ yếu cũng khu vực đây ta ngồi mơ...Về giấc mơ khu vực thiên đường.Rồi một ngày anh điEm bi thảm như khóc anh đâu tốt biếtBao đêm em thức nước mắt đầy vơi rớt theo dêm dài.Dù giờ này em biếtXa nhau năm tháng hôm nay anh cũng đã trở lại đây,Bên em đêm ngày chẳng mong chia tay.Nhưng tiếc cố gắng anh ơiNhững mộng mơ mãi cũng chỉ là đều mộng mơ,Chẳng tất cả thiên đường bao giờ!Em biết anh trách emCũng vì em bước tiến con đuờng chỗ mà ta thiết yếu đến cùng nhau bao giờ.Đường lồi lõm em đi,Riêng! một mình em con đường dài em điNơi đây anh đứng chả biết làm bỏ ra chẳng biết nói gì,Rồi chợt bi thương em khócAnh đâu xuất xắc biết trong trái tim em chỉ tất cả riêng bản thân anh,Yêu! anh mặc dù phải phương pháp xa anh.Khi giấc mơ sẽ quay trở vềEm vẫn không tin tưởng rằng tất cả ngày em đã đón anh nơi cuối đường.Anh nhớ không khi xưa ta gặp nhau bao gồm cũng nơi đây ta ngồi mơ...Về giấc mơ nơi thiên đường.Rồi một ngày anh điEm bi ai như khóc anh đâu xuất xắc biếtBao tối em thức nước mắt đầy vơi rớt theo dêm dài.Dù giờ đồng hồ này em biếtXa nhau năm tháng lúc này anh cũng đã quay về đây,Bên em tối ngày chẳng ao ước chia tay.Em mãi mơ giấc mơ tối ngàyEm bao gồm anh bên em muôn đời tuy nhiên chẳng biết cần làm vắt nào.Em biết anh trách emCũng vày em bước tiến con đường chỗ mà ta thiết yếu đến với nhau khi nào
lúc giấc mơ vẫn quay trở về Em vẫn không hoài nghi rằngCó ngày em ra đón anh vị trí cuối đường.

Bạn đang xem: Bài hát khi giấc mơ về

Anh nhớ không lúc xưa ta gặp nhauChính cũng khu vực đây ta ngồi mơVề giấc mơ chỗ thiên đường.Rồi một ngày anh đi em buồn như khócAnh đâu hay biết bao tối em thứcNước đôi mắt đầy vơi rớt theo tối dài. dù giờ này em biết xa nhau chừng năm thángHôm nay anh cũng đã quay về đâyBên em đêm ngày chẳng mong muốn chia tay.

Xem thêm:

tuy nhiên tiếc cầm anh ơi số đông mộng mơMãi cũng chỉ là đông đảo mộng mơChẳng bao gồm thiên con đường bao giờ. Em biết anh trách em cũng vị emBước đi con đường nơi cơ mà taChẳng thể đến với nhau bao giờ.Đường lồi lõm em đi, riêng 1 mình emĐường lâu năm em đi, khu vực đây anh đứngChẳng biết làm chi, không biết nói gì. Rồi chợt bi thương em khóc, anh đâu giỏi biếtTrong tim em chỉ có riêng bản thân anhYêu anh mang đến dù buộc phải cách xa anh.* Em mãi mơ giấc mơ mang lại ngày Em có anh bên đời nhưngChẳng biết yêu cầu làm cầm cố nào Em biết anh trách em cũng vị emBước đi con đường nơi nhưng taChẳng thể mang đến với nhau bao giờ