Hoàng Thuy Linh Va Ban Trai

Ca sĩ từng muốn xây dựng gia đình với một người bầy ông sẽ gắn bó tư năm, mặc dù anh không thích bị ràng buộc bởi vì trách nhiệm. 

Khi sự nghiệp của tôi đang bên trên đà hồi phục, tôi không lúc nào nghĩ rằng thử thách lớn nhất lại tới từ một fan mà tôi khôn xiết yêu thương. Người bạn trai thứ nhất của tôi sau thời điểm scandal nổ ra là tín đồ trưởng thành, rộng tôi đến đôi mươi tuổi, có vị trí trong xã hội cùng luôn âu yếm cho tôi. Tôi nhận thấy ở anh một người đàn ông có thể nương tựa được. Đấy là người yêu duy nhất mang lại đến hôm nay tôi tất cả ý định thành hôn.

Bạn đang xem: Hoàng thuy linh va ban trai

Khi tôi còn đang hoang mang trong trò chơi với những cả nhà dân chơi, anh đã chứng thực cho tôi biết ai là người đáng chơi, ai thì không. Anh kéo tôi trở lại với cuộc sống bình thường, đến tôi cảm hứng được trân trọng, yêu thương. Nhiều năm tiếp theo scandal, tôi với anh đi chơi trên một dòng xe mui trần. Tôi hy vọng hít thở không khí trong lành đề xuất bảo anh kéo mui lên. Tôi nghĩ: "Cũng sẽ lâu rồi mình không chường mặt đi ra đường mà ko ngồi vào xe bít bùng hay treo khẩu trang. Thử một lượt xem sao". Nhưng đó là 1 trong những sai lầm. Các người đã nhận được ra tôi. Cùng họ đã chạy theo rồi trở về buông số đông lời miệt thị:

- nhỏ Vàng Anh kìa. 

Anh lập tức đóng mui lại, trấn an tôi:

- Kệ họ đi em.

Tôi biết anh có nhiều người đàn bà khác ở mặt ngoài, chứ không chỉ riêng tôi. Nhưng tôi vẫn gật đầu điều đó. Tôi từng suy nghĩ mình ko được quyền lựa chọn lựa. Bây chừ ai chấp nhận yêu thương mình thôi đang là quý rồi. Gồm bao nhiêu fan dám công khai minh bạch yêu tôi vào thời gian ấy cơ chứ. Tôi đã đồng ý mắt nhắm, mắt mở, gật đầu tổn thương nhiều lúc ở bên người bầy ông ấy.

Nhưng có một điều khiên tôi hết sức đau khổ: anh khôn cùng coi thường nghề nghiệp của tôi. Tức thì từ lúc biết tôi gồm ý định quay lại với nghệ thuật, trở lại một cách nghiêm túc chứ không phải chỉ là hồ hết buổi biểu diễn ở bar, Quân đang phản đối tôi kịch liệt. Anh nói:

- Em còn muốn quay lại làm gì? bạn ta sẽ không quên chuyện ấy đâu? Em sẽ không tồn tại tương lai gì đâu. Cửa đã đóng lại rồi.

Tự truyện "Vàng Anh và Phượng Hoàng". 

Anh cũng khá coi thường những người làm trong nghề giải trí. Đã là thời đại nào, vậy mà ý niệm "xướng ca vô loài" vẫn tồn tại hiện diện ở các người. Hầu như con fan ấy thật lạ lùng. Đến bar vẫn quẩy, nhạc vẫn nghe, gái vẫn chơi, ấy vậy mà người ta khinh ca sĩ và coi thường phụ nữ. Thành ra trong những lúc yêu anh, dù toàn chổ chính giữa toàn ý, tôi vẫn từ hỏi: Người đàn ông ấy sau cuối là tốt hay ko tốt, hay xuất sắc nửa mùa? xuất xắc anh nghĩ vấn đề làm nghệ thuật và thẩm mỹ sẽ kéo tôi ra khỏi tầm kiểm soát của anh? shop chúng tôi đã cãi nhau nhiều lần về vấn đề này và có thời điểm anh buông ra phần lớn câu vô cùng nặng nề.

Tôi giận anh hết sức nhiều, cơ mà rồi sau đó quay qua trách mình: Linh ơi, sao mi lại như vậy? fan ta thương mày như thế, sao ngươi không nhường nhịn một chút mà lại còn bao biện nhau? ngươi nghĩ mày là ai? Đứa phụ nữ được săn đón như trước đó năm 19 tuổi ư? Đây là người rất tốt mà mày rất có thể có. Mày hãy thức giấc lại đi.

Thế là tôi lại quay về, gật đầu đồng ý nuốt nỗi ai oán vào trong để gia hạn mối dục tình với anh. Tôi chỉ hô quyết tâm với phiên bản thân: mình càng bắt buộc giàu, phải tất cả nhà, gồm xe để cho anh ta thấy dòng nghề này có thể mang lại đa số gì. Không những lo cho bản thân, tôi còn buộc phải lo cho cha mẹ, phải đi lên từ chính đôi chân của mình chứ không để mình phụ thuộc vào anh ấy. Tôi nên anh ấy thấy mình "giàu" vị cái tư duy ấy, chứ không hẳn vì phần nhiều túi Hermes, quần áo sang chảnh và những chuyến hành trình chơi xa xỉ.

Xem thêm:

Khi quang Huy kiến nghị tôi gia nhập vào phim Thần tượng, tôi đã từ chối, vị biết bạn trai sẽ chả đời nào khiến cho mình vào thành phố sài thành đóng phim một thời gian dài, lại còn cặp kè ôm nhau với 1 diễn viên phái mạnh khác. Anh thuộc tuýp bầy ông chỉ ước ao xích người phụ nữ của chính mình vào tư chân giường, hy vọng tôi phải gọi dạ bảo vâng.

Chưa nên anh ép, tôi đã và đang "lễ phép ngoan nhất nhà" rồi. Nếu như anh không thích hợp tôi mặc váy ra đường, tôi xong xuôi khoát vẫn chỉ khoác quần. Ví như anh mong tôi ở yên ổn trong nhà đầy đủ buổi tối, tôi đã làm nạm mà không hỏi lại. Tôi đã trở thành một đứa đàn bà tuân phục bạn yêu của bản thân tuyệt đối. Dẫu vậy sao anh lại cứ buộc tôi yêu cầu giết ngất mơ của mình. Sảnh khấu cùng với tôi là 1 thánh mặt đường thiêng liêng, sao tôi hoàn toàn có thể chối quăng quật nó được?

Biết khó làm tôi luân chuyển chuyển, anh ban đầu chọc đến tôi điên lên. Anh ao ước tôi đề nghị sợ mất anh mà vứt nghệ thuật. Anh để tôi vào thế phải chọn. Đã những lần, anh em gọi điện mang đến tôi với bảo:

- mày hãy đến đây giúp xem nó vẫn ngồi với nhỏ khác nè.

Nhưng tôi ko ra, tôi ra đó để làm gì, nhằm người thiếu nữ cạnh anh lúc ấy buông ra đều lời thương tổn mình xuất xắc sao? Tôi vẫn quá hại tổn yêu đương vào thời điểm ấy rồi. Tôi đã đề nghị nghe mẫu câu "cô có tư giải pháp gì" thừa nhiều. Tôi cần yếu can dự vào một trong những cuộc tranh biện mà biết đẳng cấp gì mình cũng thua, hoặc cũng đem nỗi rấm rứt về nhà. Trời ơi, tình yêu trở ngại như vậy sao? Tôi chợt thấm thía: chỉ những người ta ngọt ngào mới có thể làm cho ta đau.

Nữ ca sĩ Hoàng Thùy Linh. 

Cứ mỗi lần tôi có dự án công trình gì cho việc nghiệp, anh hầu hết "trả thù" tôi theo một phương pháp nào đó. Đấy là một trong tình yêu theo phong cách tra tấn. Anh ghen với tất cả mọi người, anh hy vọng tôi chỉ được giao du với nhất một người bọn ông là anh.

Anh mang lại tôi cảm hứng được yêu thương thương, anh kéo tôi thoát khỏi nỗi bi thiết từ scandal, tuy nhiên lại đề ra cho tôi những hoang mang và sợ hãi mới. Mình đã chọn không nên nghề rồi ư? mình sẽ không thể đường quay lại với nghệ thuật và thẩm mỹ ư? ví như mình mất người bầy ông này, liệu còn ai yêu thương bản thân như họ, không chấp nệ quá khứ như chúng ta không? Và một trong những hoang mang ấy, tôi đã tất cả ý buông xuôi. Đấy là lúc tôi nói với anh:

- Anh, em ao ước có bé với anh.

- Anh thì không.

Bốn năm tuổi trẻ của mình đã kết thúc với câu trả lời hững hờ ấy. Khi đưa kiến nghị ấy đến với anh, tôi rất mong mỏi biết mình đã gắn bó tư năm cùng với người bọn ông này do điều gì? Tôi đâu thể sống cuộc sống già nhân ngãi, non vợ ông xã với một người bọn ông đến cả đời? Tôi mong mỏi biết ví như như chấp nhận buông bỏ thẩm mỹ và nghệ thuật thì mình đã có được mái ấm mái ấm gia đình không? Nếu vứt nghệ thuật, tôi sẽ làm một người bà xã tốt, sẽ chăm sóc cho chồng con như biết bao thiếu nữ trong làng mạc hội nước ta này. Nhưng thực sự phũ phàng là cho dù tôi bao gồm chọn anh ấy, thì anh ấy cũng không chọn tôi. Anh chỉ thích gồm có cô gái sát bên mình, không ràng buộc, ko trách nhiệm.

Quá bi hùng bã, tôi đã đi diễn như điên, trường đoản cú Australia cho tới Canada, nhằm quên đi cái thực sự là mình lại bị vứt rơi một đợt nữa. Vào đời tôi toàn bị bỏ rơi như thế. Fan duy tốt nhất tôi vứt rơi, trớ trêu thay, là người yêu tôi nhất: Dũng Cao. Rồi tôi vào thành phố sài thành một thời gian để bí quyết xa người đàn ông ấy (...)